MỘNG TÌNH DANG DỠ
--Võ Minh Tâm--
Trăng sáng soi, êm đềm chung lối mộng
Hẹn hò nhau, ta sánh vai, bờ vui chung đường
Trọn đời thương, năm tháng qua, cùng đi chung hướng
Hoa thắm màu, anh ngỏ lời, thiết tha tình thương
Tay nắm tay, êm đềm trao ước hẹn
Tựa kề nhau, nghe én đưa, mùa xuân yên lành
Hẹn mùa sau, mâm cưới sang, tình duyên đơm nhánh
Khăn thắm màu, em gửi vào, nắng mai ngàn xanh
Mưa rớt rơi, phai nhòa câu ước thệ
Chạnh lòng đau, sương khói giăng, buồn vương canh dài
Mộng tình phai, tơ đứt dây, đành chia ngang trái
Ôm đớn sầu, em mỏi mòn, khóc thương tình phai
Mây xám bay, sông buồn ôm bến lặng
Lục bình trôi, mây tím bay, sầu dâng tuôn trào
Đọng niềm đau, chim vút cao, về đâu chim sáo
Thương bến nghèo, em tủi hờn, khóc than trời cao
Đêm trắng đêm, hoa tàn rơi rớt nụ
Giọt sầu vương, lau ướt mi, buồn rơi tơi bời
Phận bèo trôi, anh bước qua, tìm vui duyên mới
Chôn dấu sầu, em thẩn thờ, tiếc ân tình vơi
Chia cách nhau, sương mờ giăng bến lặng
Đoạn tình chung, sao bước mau, bèo trôi ven bờ
Lặng nhìn theo, con nước trôi, đành ôm thương nhớ
Bao dấu thề, ai nỡ đành, xé tan vần thơ
