Vọng Kim Lang
BẾN XƯA CHA NGÓNG CON ĐÒ
Võ Minh Tâm
Con nhớ quê xưa, bên bến sông êm đềm
Dưới nhánh cau sau hè, cha ngồi ngóng con đò xa
Nhớ sao mái tranh quê nghèo, mẹ ngồi chờ bóng con chiều hôm….
Đò chiều qua rồi, cha già trông ngóng
Bến xưa im lìm, nhìn lau phủ ven sông
Tiếng mưa rớt qua hiên nhà, thương mẹ già tóc phai màu sương
Thương sao bến quê u buồn, mây phiêu bồng, xót xa lòng con…
Ngồi đây nhìn mưa rơi rớt nhớ khôn nguôi.
Mãi mong cha mẹ an vui
Bao ngày nhọc nhằn chông gai, gom chút lương gửi về quê hương.
Nặng trĩu đôi vai, bao đắng cay tuôn trào
Nơi gác trọ tiêu điều, con ngồi đếm bao ngày qua
Tháng lương chắt chiu đôi phần, gửi về phụ má cha ngày mai
Đời nghèo bây giờ bao điều lo lắng
Chén cơm u sầu, nhìn hiên vắng ướt mưa tuôn
Tiếng chuông báo tan ca chiều, con chạnh lòng nhớ thương mẹ cha
Chắt chiu gói bao đồng tiền, sau ca chiều, gửi theo người quen…
Nhiều đêm mình con khóc nhớ quê hương
Mãi mong cha già an khang
Gom từng giọt mồ hôi rơi, mong bữa cơm gia đình đoàn viên.
Mai rũ sau hiên, nghe gió giông tơi bời
Nhớ dáng cha hao gầy, mong chờ bóng con ngoài sân
Tết nay chắc con không về, vì phận nghèo khóc thương đời trôi….
Bàn thờ ông bà, nhang đèn hiu hắt
Ngó ra con đường, chờ tin đứa con xa
Chuyến xe cuối năm xa dần mà con khờ chốn xa bặt tăm
Ba mươi gác trọ u buồn, lệ tuôn dòng nhớ thương mẹ cha
Ngày xuân buồn hiu hắt nhớ quê hương
Mãi thương quê nhà cha ơi
Cho dẫu thân nghèo bôn ba, mong nắng mai gia đình an vui.
