Vọng Cổ
Trăm Năm Không Quên
Tác giả: Võ Minh Tâm
Tân Nhạc
Bơ vơ giữa chốn mây ngàn
Em đi để lại vô vàn xót xa
Gió buồn khóc mối tình ta
Tha hương cố bước sao mà vẫn đau...
Vọng Kim Lang
Em nỡ quên sao, bao tiếng yêu hôm nào
Dưới ánh trăng mơ màng, ta ngồi hát câu tình ca
Nhớ sao tiếng yêu ban đầu, giờ một mình ngắm mây buồn trôi….
Người tình bây giờ nơi nào xa vắng
Bến sông u buồn, nhìn con nước trôi xuôi
Gió mây cuốn trôi xa rồi, câu hẹn thề sắc son thủy chung
Mơ chi pháo hoa rượu nồng, người theo chồng, xót xa lòng đau…
Người ơi lòng anh đây có riêng em thôi
Vẫn mong em về bên anh
Cho dù là ngàn năm sau…. bao dấu yêu…. muôn đời không phai.
Vọng Cổ
1.Em ơi dẫu biết rằng nước chảy hoa trôi gặp gỡ rồi chia xa cũng là duyên là nợ. Nhưng vẫn trong anh miên man ngàn nỗi nhớ, nhớ bến sông xưa đong đầy kỉ niệm nhớ người yêu trong sương sớm sương…chiều. Không gian mênh mông, vắng lặng tiêu điều. Niềm vui xưa bỗng òa về trong kí ức, những đêm trăng thề hai đứa bên nhau. Ta cùng ngồi ngắm ánh trăng sao, nguyện ước mai sau mình bên nhau mãi. Nhưng bây giờ người lại ra đi, lệ đắng hoen mi nghẹn ngào thương nhớ…..
Lý Cái Mơn
Ngày em đi, lòng anh đau buốt
Thương nhớ khôn nguôi, câu thề ai nỡ đành quên
Tiếng yêu thương, còn vương vấn để ta ngậm ngùi
Rồi anh đi xa rời cố hương, nhưng vẫn không bao giờ quên
Anh vẫn chờ câu ước hẹn trầu cau….
2. Ngày em ra đi lòng anh như chết lặng, mặn đắng bờ môi nghèn nghẹn đôi dòng. Trời đổ mưa hay lệ đổ trong lòng.
Trăng Thu Vỹ
Người ơi… thấu chăng nỗi niềm
Tìm quên… bước chân lưu lạc
Ngờ đâu… nhớ thương dâng tràn
Biết không em… tháng ngày trông đợi
Dẫu phai màu mái tóc thời gian
Tình anh hoài không lãng quên…
4 nhịp Xang
Ôm ấp bóng hình em vào trong giấc mộng, thao thức canh trường mượn giọt đắng sầu vơi...
Lý Con Sáo
Đêm bơ vơ...
Nhớ thương bóng hình xa xôi...
Người giờ đang nơi đâu,
Có nhớ chăng câu hát ân tình
Tình chia cách phương trời...
Mình anh ngồi mòn mỏi ngóng trông
Người yêu ơi! Sầu giăng kín bờ mi...
Nhìn sương mờ lạnh lùng rớt rơi
Đến muôn đời! Anh mãi không bao giờ quên…
Về vọng cổ
6.(Xề) Bến cũ đìu hiu một mình anh lẻ bóng, thương trách vầng trăng sao chia nửa phương trời.
Đường tình nay lỡ chia phôi
Mình anh ở lại đơn côi chốn này
Trăm năm mây trắng còn bay
Dấu yêu muôn thuở tháng ngày không quên
