Tân cổ
THÔI LỠ DUYÊN TÌNH
Nhạc: Phạm Khanh
Vọng cổ: Võ Minh Tâm
Nhạc
Dòng đời trôi xuôi chia tình ta hai nẻo đôi đường
Người giờ sang ngang để mình tôi lẻ bóng riêng mang
Đời bạc như vôi khi tình tôi đã trao em rồi
Thôi lỡ duyên tình nhìn người cất bước sang sông
Người giờ yên vui nơi giàu sang nhung gấm lụa là
Một mình tôi mang bao sầu đau thao thức đêm đêm
Chờ đợi tin ai mong ngày mai em sẽ quay lại
Để mối duyên xưa cùng tôi đắp xây duyên tình
Rồi từng ngày trôi qua, lòng tôi đã phai nhạt tình
Còn gì đâu nữa mà trông khi người ta đã xây tình mới
Rời xa bến tình yêu mà tôi nhói đau trong lòng
Ôm tuổi phận long đong nhìn người ta bước đi theo chồng
(nối qua vọng kim lang)
Vọng Kim Lang
Em nỡ quên sao, bao tiếng yêu hôm nào
Dưới ánh trăng mơ màng, ta ngồi hát câu tình ca
Nhớ sao tiếng yêu ban đầu, giờ một mình ngắm mây buồn trôi
Người tình bây giờ nơi nào xa vắng
Bến sông u buồn, nhìn con nước trôi xuôi
Gió mây cuốn trôi xa rồi, câu hẹn thề sắc son thủy chung
Mơ chi pháo hoa rượu nồng, người theo chồng xót xa lòng đau
Người ơi sao nỡ sang ngang, khổ đau một mình anh mang
Em về bên người giàu sang….anh lang thang….đếm ngàn nhói đau.
Vọng Cổ
1/ Hai mùa mưa đổ xa nhau ngỡ như nỗi buồn xưa đã nhạt nhòa theo năm tháng. Nhưng vẫn trong anh miên mang ngàn nỗi nhớ, nhớ bến sông xưa nhớ con đò nhỏ, nhớ suối tóc ai bay trong chiều lộng gió, nhớ những đêm trăng đôi mình hò hẹn, nhưng giờ đây chỉ còn là kỉ niệm, thao thức với cô đơn anh đếm giọt thương…sầu. Sao bỏ lại tình anh lặng lẽ bước qua cầu….Còn đâu những chiều hò hẹn, những tối mong chờ, những bận đón đưa. Tiếng hẹn câu thề bao kỉ niệm ngày xưa, mỗi bận chiều mưa ta về chung lối. Nhưng bây giờ người đã xa xôi, bỏ lại mình tôi nơi bến sông buồn thương nhớ.
Lý Ba Tri
Thôi nhé tiếng nói yêu thương
Trong thuở ban đầu giờ đây phai úa
Người đi, phương ấy xa xôi
Thôi lỡ duyên tình
Ôm nỗi sầu thương
Thôi phải cam chôn vùi
Mơ ước ngày chung đôi
2/ Ước mộng chung đôi giờ đây như bọt nước, hợp rồi tan ai biết được bao giờ. Chữ nợ chữ duyên người sao vội hững hờ. Người đã quên đi một vùng trời thơ kỉ niệm, quên tiếng thì thầm như rót mật bên tai.
Trăng Thu Vỹ
Mà nay ai đã thay lòng
Ra đi không lời từ biệt
Từng đêm anh vẫn nguyện cầu
Chờ mong người quay trở lại
Kỉ niệm đầu đâu dễ mờ phai
Người qua cầu bỏ mặc ai
(4 nhịp xang) trách ai sao nỡ vô tình, trách ai sao nỡ bỏ lại mình đơn côi….
Nhạc
Giờ còn riêng tôi ôm niềm đau giấu kín trong lòng
Phận đời như sông trôi về đâu nước lớn nước ròng
Tình hợp rồi tan biệt ly ai biết đâu ngờ
Như lục bình kia chợt thấy nhau lướt đi vô tình.
(nối qua Lý Năm Căn)
Lý Năm Căn
Từng đêm ai khóc vì ai
Dòng sông con nước chia hai
Bao tiếng yêu đương chưa phai
Mà nay lẽ đôi én nhạn
Là do hai chữ hèn sang
Mà nay ai đã rời xa
Kỉ niệm ngày xưa
Giờ biết đâu tìm
6/ (xề) Kỉ niệm ngày xưa sẽ vùi chôn vào dĩ vãng, đò đã sang ngang duyên nợ lỡ làng. Dòng sông con nước mênh mông, nhạt phai sắc nắng nhuộm hồng trên sông. Giờ đây người đã theo chồng, chiều buồn se thắt chạnh lòng nhớ mong./.
Nhà Bè, 15/07/2022
