Vọng Cổ
NGOẠI TÔI
-Võ Minh Tâm-
Ngâm Thơ
Ngoại tôi tóc bạc lưng còng
Một đời vất vả gánh gồng lo toan
Ân tình cao vợi như non
Vì con vì cháu ngoại còn chưa yên…..
Phi Vân Điệp Khúc
Biết bao kỉ niệm ngày xưa, quên làm sao
Sống bên ngoại hiền, bao ngày, khi con còn thơ
Nay... con đà lớn khôn, sống nơi đô thành
Nhưng lòng vẫn luôn, khắc ghi, công ơn ngày xưa
Êm đềm từng lời dạy khuyên
Mà đến nay con mãi không bao giờ quên
Nhớ lại những ngày ấu thơ
Ngoại dắt tay từng bước đến trường
Trên con đường, đất đỏ bùn sâu
Bao khó nhọc.... ngoại nào xá chi!
Vọng cổ
1.Quên làm sao được ngoại ơi những tháng ngày tuổi thơ cơ cực. Chẳng quản nắng mưa đêm ngày vất vả nuôi dạy đàn con thơ và các cháu nên ... người. Dù khó nhọc gian lao, ngoại vẫn luôn nở nụ cười. Một nụ cười hiền từ nhân hậu, cho đến muôn đời con mãi khắc sâu. Đến hôm nay dù tóc đã bạc mái đầu, nhưng ngoại vẫn lo âu chưa được ngơi nghỉ. Lo cho từng đứa cháu đứa con, nên ngoại vẫn còn đêm ngày vất vã….
Dặm
Đêm đêm bên ngọn đèn dầu
Ngoại dạy cháu đọc mấy câu i tờ
Cầm tay nét chữ đầu đời
Dạy tôi nắn nót chữ tờ chữ i
2.Nhớ lúc xa quê rồi lên Bình Phước, gia đình con khó khăn thiếu thốn bao điều. Nghĩ lại chuyện xưa, con càng nhớ thương nhiều. Khi đó nơi con ở không có trường để học, muốn được học hành con phải ra tận huyện xa. Kể từ đó ngoại phải lo lắng cho con, nào là tiền sách tiền vở rồi tiền ăn tiền học. Dù phải trải qua bao gian lao khó nhọc, miễn sao cháu được nên người và rạng rỡ công danh….
Lý Bông Dừa
Con giờ, đã lớn khôn nên người
Công ơn chưa báo, nghĩa ân đáp đền chưa xong
Tình thương, vô bến vô bờ
Suốt cả một đời, ngoại vất vả lo âu
Cầu mong tuổi ngoại dài lâu
Để cho con được có ngày đền ơn….
6. (Xề) Ngoại kính yêu ơi muôn đời con ghi nhớ, nghĩa nặng ơn sâu như biển như trời.
Phi Vân Vỹ
Nói….Nói sao hết lời, người ơi
Biết bao thâm tình, của ngoại tôi
Tháng năm nhọc nhằn, vì đàn con
Và các cháu yêu
Thâm tình kia,
Con nguyện khắc ghi ./.
Nhà Bè, 07/05/2020
