Vọng Cổ
TÌNH BUỒN BƠ VƠ
-Võ Minh Tâm-
Ngâm Thơ
Dòng sông con nước mênh mông
Nhạt phai sắc nắng nhuộm hồng trên sông
Giờ đây người đã theo chồng
Chiều buồn se thắt chạnh lòng nhớ mong…
Nặng Tình Xưa
Biết bao kỉ niệm, chúng mình bên nhau
Cớ sao em lại, vội vàng quên mau
Còn đâu câu, ước hẹn ban đầu
Giờ đây như, nước chảy qua cầu
Người đã ra đi, không lời từ biệt
Bến sông buồn, con nước quạnh hiu
Hoàng hôn trôi, tím trời vô vọng
Câu đoan thề.... người đành vội quên!!!
Vọng Cổ
1.Dẫu biết hợp tan là chuyện thường tình của trò đời dâu bể! Nhưng từ bóng tối cô đơn hỏi ai không đau đớn riêng...mình! Khi vẫn còn yêu mà dang dỡ duyên tình! Ngày em đi trời mưa buồn quạnh quẽ, anh đứng lặng nhìn nước mắt bỗng mặn môi. Dòng sông buồn con nước lững lờ trôi, nơi xứ lạ xa xôi em có nghẹn ngào thương nhớ. Tiếng hẹn câu thề bao kỉ niệm ngày thơ, con đò nhỏ chơi vơi nơi xóm nghèo đơn lẽ…
Đuôi Lý Con Sáo
Bến sông buồn, nhìn hoa tím trôi
Tím dòng sông, tím nỗi chờ mong
Người theo chồng, về nơi xứ xa
Duyên chúng ta, đã xa còn đâu….
2.Bến sông xưa vẫn êm đềm xuôi chảy, nhưng em đã ra đi đi mãi không về. Phụ khó tham sang em quên bỏ câu thề. Vẫn mãi trong anh một tình yêu chan chứa, nhưng tháng rộng năm dài câu thề hứa còn đâu. Chỉ còn lại đây bao nỗi thương sầu, trời đổ mưa ngâu thêm ngậm ngùi thương nhớ. Những yêu thương ngày nào vụn vỡ, anh xin ghép thành lời câu hát biệt ly …
Biệt Khúc
Thôi còn gì đâu, bao ước mơ ban đầu
Nay chìm sâu, dưới đáy con sông sầu
Củng do sang hèn, mà bây giờ
Câu thề đành trôi theo sóng xô
Bởi không duyên nợ thôi đành từ nay cách xa…
6. (xang) Em đã ra đi về phương trời xứ lạ, để lại nơi này bao thương nhớ khôn nguôi. Lòng anh đau đớn bồi hồi, bởi duyên không nợ đành thôi giã từ. Bóng ai vương nắng cuối đường, ngồi ôm bóng lẽ sầu vương cuộc tình. Hết rồi duyên nợ ba sinh, yêu thương còn lại là tình bơ vơ./.
Nhà Bè, 24/06/2020
