Vọng cổ:
SAO TRỜI TrỞ GIÓ
Tác giả: Võ Minh Tâm
(Cảm tác từ bài Sao Trời Làm Gió – NAL)
NGÂM THƠ
Thương ai thương mãi một người
Thương ai thương đến một đời chẳng phai
Duyên tình nay đã chia hai
Còn đây đêm cuối hỏi ai không buồn…!
VỌNG CỔ
1.Đêm đã dần khuya trăng tà qua mái lá. Nghỉ sớm đi em mai làm cô dâu mới khoác áo vu quy cất bước theo…chồng. Em sẽ cùng ai vui pháo đỏ rượu nồng. Người ta thương em nên đêm ngày chăm sóc, lo lắng cho gia đình chu đáo hơn anh. Thân anh nghèo nên hạnh phúc mong manh, mái nhà tranh bốn bề gió lộng. Hai tay chai sần phận số long đong, đành nhìn em sang sông xuôi dòng hạnh phúc….
LÝ CHIỀU CHIỀU
Trời làm hai đứa xa rời nhau
Thương làm sao
Tóc xanh phai màu năm tháng
Gả em ở bên ai rồi
Đau đớn đau trong lòng
Sông xuôi dòng tìm em ở đâu
Nỗi đau anh giữ trong lòng.
2. Bến yêu thương đã xa rồi con thuyền mộng, nhưng kỷ niệm tình yêu vẫn còn đọng mãi trong lòng. Ơi hỡi trời cao sao không se sợi chỉ hồng. Bao nhiêu hi vọng giờ đây tan thành bọt sóng, em đã theo chồng còn chi nữa mà mong. Cố gắng thật nhiều rồi cũng chỉ bằng không, khi em sang sông để thuận lòng cha mẹ. Dù mình thương nhau từ lúc còn tấm bé, nhưng mái tranh nghèo giờ đơn lẽ chỉ mình anh….
LÝ TRĂNG SOI
Thôi từ nay… ta hết bên nhau rồi
Sao trời làm chi gió đưa con thuyền sang bờ bên kia cách chia đôi đường
Duyên tình ta từ nay dang dỡ hỡi người ơi
Đường em đang bước chung đôi với ai rồi anh khóc một mình ên…
VỌNG CỔ
6.(xề) Anh cười sao khóe mi cay, chúc em hạnh phúc bên ai trọn đời. Duyên tình dang dỡ người ơi, con thuyền hạnh phúc xa rời bến quê. Trời mưa gió lộng tư bề, trôi cả ước thề bay về nơi xa ./.
Nhà Bè, 28/09/2023
