VỌNG CỔ
CŨNG BỞI CHỮ NGHÈO
Sáng tác: Võ Minh Tâm
NÓI LỐI
Đêm về khuya cõi lòng sao giá lạnh
Bước thẩn thờ trên ngõ vắng người ơi.
Bên kia sông rộn rã tiếng vui cười,
Tình oan trái vắt ngang đời trai trẻ…
ĐOẢN KHÚC LAM GIANG
Nhìn thiệp hồng trên tay
Sao khóe mi nghẹn ngào bao đắng cay,
Mùa ngâu tiễn em theo chồng,
Pháo hoa rượu nồng vui ngày xuất giá,
Người ơi người có hay,
Bao đớn đau mang u hoài thiên thu…
VỌNG CỔ
1./ Tôi với em chỉ cách một dòng sông tím nỗi chờ mong tím lòng ai se sắt. Người con gái ngây thơ dịu dàng chân chất, đã khiến hồn tôi ngây ngất mộng ban... đầu. Mong ước trời cao ban cho phép nhiệm mầu. Được nắm lấy tay dìu em qua lối mộng, được đắm đuối ân tình nơi đáy mắt hồn nhiên. Ôi ! Mái tóc mượt mà tha thướt tựa nàng tiên, lúng liếng nụ cười duyên đôi má lúm đồng tiền. Mơ ước một đời vui hạnh phúc bên em, giấc mộng đơn sơ ngỡ êm đềm theo năm tháng…
VỌNG KIM LANG
Ôi ! Suốt bao năm...
Tôi nhớ thương trong lòng,
Nhưng vẫn yêu âm thầm,
Vì phận mình gối rơm người ơi.
Khi ai vốn ham sang giàu,
Còn tôi nghèo dám đâu trèo cao.
Để rồi bao ngày u hoài thương nhớ,
Đứng xa ngắm nhìn người con gái tôi yêu,
Dáng xinh thướt tha yêu kiều
Mà tình nghèo chết theo mùa đông,
Mơ chi pháo hoa rượu nồng
Người theo chồng bỏ quên tình tôi...
2./ Rồi một chiều đông nghe cõi lòng lạnh giá, khi bến sông quê người khách lạ sang nhà. Họ đến nhà em dạm hỏi trầu cau vui chén rượu chung trà. Ôi! Một mối tình quê môn đăng hộ đối, cha mẹ đã ưng lòng người ấy cũng mừng vui. Chỉ có một người mang đau đớn khôn nguôi, nước mắt bỗng mặn môi ngậm ngùi chua chát. Nhìn hai họ hân hoan mà lòng tan nát, thôi giấc mộng ban đầu đành chôn chặt xuống mồ sâu...
LÝ SẮC SON
Ôi đớn đau tâm hồn,
Khi dáng xưa không còn.
Hoài mong và nhớ thương,
Người đã rời cố hương…
Ôi! Dấu yêu bao ngày,
Chuyện nợ duyên kể như an bài.
Người ơi hết mong sum vầy,
Đời em vui gấm nhung giàu sang,
Còn tôi đớn đau vô vàng,
Lòng vẫn luôn chúc em bình an…
6./ Thầm trách ngày xưa những khi mình ngỏ ý, em đã vội hững hờ chối bỏ tình anh. Cũng bởi chữ nghèo nên hạnh phúc quá mong manh, phận đỉa hôi tanh mà đòi đeo chân hạc.Thì làm sao sánh đôi cùng gót ngọc, còn đợi mong gì khi keo rã hồ tan. Nghèo nên duyên nợ lỡ làng, nghèo nên khổ hận riêng mang một mình. Đêm vu quy tôi đứng nhìn lặng lẽ, mắt lệ nhạt nhòa thương xót kẻ cô đơn.
Còn đây năm tháng tủi hờn, lời vọng cổ buồn tôi viết gửi cho em…/.
…………………….
Nhà Bè, ngày 09 tháng 07 năm 2022
