Tân Cổ
LỠ CÂU HẸN THỀ
-Tác giả: Võ Minh Tâm-
Tân Nhạc
Câu thề ngày xưa, sao giờ đây như nước chảy qua cầu
Câu thề ngày xưa, nay còn đâu mối duyên ban đầu
Người đã sang sông, quên tình xưa quên nghĩa vợ chồng
Để bến sông buồn, đêm ngày mình anh ngóng trông….
Thao thức canh thâu, mình anh đếm giọt thương sầu
Câu hứa năm xưa, thề bên nhau cho đến bạc đầu
Vậy mà hôm nay, em đành tâm bỏ mái tranh nghèo
Tình nghĩa vợ chồng, mặn nồng người ơi nhớ chăng
Vậy mà hôm nay, em đành tâm bỏ mái tranh nghèo
Tình nghĩa vợ chồng, mặn nồng người ơi nhớ chăng…..
Vọng Cổ
1.Em ơi bão tố phong ba chia cắt tình ta cho nỗi xót xa chan hòa lệ úa. Cho câu hứa ngày xưa trôi theo dòng nước chảy để đêm lại từng đêm anh đếm giọt thương…sầu.
Thề hẹn ngày xưa ví như nước chảy qua cầu. Người đã ra đi quên lời hẹn ước, để mái tranh nghèo giờ đơn lẽ chỉ mình anh. Bởi do anh nghèo nên hạnh phúc mong manh, mái nhà tranh hai quả tim vàng không có thật. Đành nhìn em cất bước sang ngang, duyên nợ lỡ làng vì anh tay trắng….
Tân Nhạc
Vì sao….em quên nghĩa cau trầu
Vì đâu….em quên lững câu thề
Chắc tại anh nghèo nên câu thề trôi theo sóng xô
Bởi không duyên nợ thôi đành từ nay cách xa….
Vọng Cổ
2. Chiều xuống mênh mông bìm bịp kêu nước lớn, nước lớn đầy sông mà sao em chẳng đặng quay về. Phụ khó tham sang em quên lững câu thề. Nhớ những buổi mưa ngâu, em ruộng cạn anh dưới đồng sâu.
Lý Phước Châu ( đoạn sau)
Nhưng đã xa còn đâu
Em đã quên rồi câu
Ngày nào ước hẹn cùng nhau
Vì kim tiền em đã ra đi
Để anh ở lại chua xót tình chia ly
Dứt câu 2 (4 nhịp xang)
Bến bờ yêu thương đã xa rồi con thuyền mộng, trên lối đi về giờ thui thủi chỉ mình anh…
Tân Nhạc
Xin chúc cho em, từ nay sống trong sang giàu
Dẫu nhớ dẫu thương, đành thôi lỡ duyên nhau rồi
Phận nghèo anh mang, mang buồn thương trên lối đi về
Lỡ câu hẹn thề, em về bên người giàu sang….
Mạnh Lệ Quân
Duyên không phận
Nên tình cam đành lận đận
Dòng sông thuở nao ta hẹn
Con đò năm nào vẫn vẹn
Nhưng người quên rồi câu hẹn
Sông buồn nước trôi lững lờ
Người ra đi chốn nào mịt mờ
Tình dỡ dang, em về bên người giàu sang
Phận nghèo hai hàng lệ rơi
Bến sông tím buồn chơi vơi
Con đò không về bến xưa
Sông chiều bỗng trời đổ mưa
Bến sông cô quạnh, đơn lạnh
Mình anh ngóng chờ nhớ mong
Lỡ câu duyên nợ, mong đợi
Còn chi tiếng thề ái ân
Đời hiu quạnh, một mình đơn côi
Phi Vân Vỹ
Nhớ... nhớ thương em nhiều người ơi
Đắng cay cuộc đời, lệ mặn môi
Chúc em bên người, mà tìm vui
Hoa đời thêm thắm tươi
Riêng mình anh, xin một đời lẽ loi
Câu thề xưa, nảo nề lắng trôi
Để mình anh, một đời lẽ loi
Vọng Cổ
6 (xang). Mưa bên ngoài mưa rồi sẽ tạnh, nhưng mưa trong lòng còn lạnh lắm người ơi. Từng giọt buồn cứ mãi rơi rơi, nên lòng ta vẫn chưa vơi nỗi sầu. Về đâu anh biết về đâu, em vui duyên mới quên câu hẹn thề. Trời mưa gió lộng tư bề, trôi cả ước thề bay về nơi xa./.
Nhà Bè, Ngày 19/12/2024
